Đối xử cùng phía đó thời em gởi bao nhiêu cũng boi tinh yeu theo ten đừng đủ

- Vậy chị cho em gởi năm trăm đi... Chị nhận tiền mặt hay personal check?
Nhìn Vĩnh giây lát Minh Hoàng cười nhẹ. 
- Thường chị nhận tiền mặt nhưng nếu không có tiền mặt Vĩnh đưa check cũng được...- Em chỉ có bốn trăm cash vậy em ký cái check một trăm cho chị nha...

Xem boi tinh yeu theo ten Minh Hoàng tươi cười nhận. Như để chứng minh sự thành thật của mình Vĩnh đưa bằng lái xe và đưa luôn cả cái business card có địa chỉ của sở làm. Minh Hoàng cười nhìn Vĩnh. 
- Kiến trúc sư... Trẻ mà học giỏi vậy. Em có bồ chưa?
Vĩnh hơi đỏ mặt. 
- Dạ chưa... Chỗ em ở ít có người Việt Nam còn mấy cô bạn gái người Mỹ thời em ngại...
Minh Hoàng cười nói đùa. 
- Chắc tại em kén chứ gì…
Nhìn nét mặt hơi ngơ ngác của Vĩnh Minh Hoàng boi tinh yeu biết cậu con trai không hiểu danh từ mà nàng đã dùng. 
- Kén là gì hả chị?
Minh Hoàng cười ròn rã. Nàng chưa kịp nói Vĩnh đã lên tiếng trước. 
- Em qua Mỹ lúc một tuổi nên dở tiếng Việt lắm... Từ hồi ba má em mất tới giờ em không có ai để nói tiếng Việt...  
- Kén là chọn lựa, là picky đó em...
Vĩnh gục gặt đầu tỏ vẻ hiểu. 
- Em không có kén đâu chị... Tại em nhút nhát mà con gái bây giờ bạo quá... -Nhìn thấy mấy tấm bảng quảng cáo du lịch Vĩnh hỏi.
-  Chị có bán vé máy bay về Việt Nam hả chị?
- Có... Em muốn đi Việt Nam hả?
- Em chỉ có ý thôi chứ chưa định ngày giờ. Thường thời người ta về bao lâu hả chị?
- Một tháng hoặc ba tháng cũng có... Bây giờ là đầu tháng sáu... Nếu em đi từ tháng sáu, bảy, tám và chín thời có giá rẻ hơn là vào dịp tết. Quê em ở đâu?
- Em không nhớ... Chỉ biết cậu em ở Sài Gòn...
Đưa cho Vĩnh cái biên lai Minh Hoàng hỏi. 
-  Em muốn nhắn gì cho cậu của em không?
- Dạ không...  
boi tinh duyen Sở dĩ người ta về một tháng mới trở qua vì đi và về đã mất ba tới bốn ngày rồi...  
-  Để em xin phép sở xong em sẽ điện thoại cho chị biết...
Minh Hoàng có cảm tình với cậu con trai hiền lành và thật thà mới gặp lần đầu này. 
-  Chị cho em số điện thoại tiệm và nhà. Em muốn gọi lúc nào cũng được...

Sau khi ghi thêm số điện thoại nhà Minh Hoàng đưa cho Vĩnh cái business card. Vĩnh suy nghĩ miên man trên đường lái xe trở về nhà. Sau khi đọc thư của cậu năm anh cảm thấy có điều gì khác lạ trong tâm hồn mình. Quê hương. Việt Nam. Mấy chữ đó như một hối thúc, một mời gọi dành cho đứa con đi xa phải trở về thăm lại nơi chôn nhau cắt rún của mình. Năm năm kể từ khi má mất, Vĩnh hầu như không còn liên lạc thường xuyên với Việt Nam nhất là với cậu của mình. Cách đây hai tháng tình cờ gặp bác Tăng nói về hoàn cảnh nghèo khó của cậu Đán Vĩnh mới chợt nhớ và viết thư thăm hỏi. Bây giờ tự nhiên anh muốn về thăm quê hương và gặp cậu của mình.

Ghé vào tiệm Pizza Hut mua hai cái pizza xong Vĩnh về thẳng nhà. Hai ngày liền Vĩnh lên mạng tìm hiểu về quê hương của mình. Càng tìm hiểu nhiều chừng nào anh càng thêm thương xót và tội nghiệp cho hoàn cảnh nghèo khổ của những người cùng chung xứ sở với mình.

Sáng thứ hai vào sở làm boi tinh yeu Vĩnh nói với " boss " của mình về chuyện xin phép nghỉ hai tuần để về Việt Nam thăm gia đình. Hai ngày sau anh được boss chấp thuận cho nghỉ hai tuần. Chiều thứ sáu đi làm về Vĩnh nhận được giấy hồi báo đã nhận đủ tiền của cậu Đán. Sáng thứ bảy anh lái xe xuống Saint Louis gặp Minh Hoàng mua vé máy bay và phòng trọ tại Metropole Hotel ở Sài Gòn .

Đang đứng trong bếp nấu cơm chiều Thiên Thanh nghe có tiếng gõ cửa. 
- Ai đó?
Không nghe có tiếng người trả lời nàng vội bước ra. Thấy một cậu thanh niên còn trẻ ăn mặc giản dị nàng hỏi. 
- Xin lổi cậu kiếm ai?  
- Thưa cô đây có phải là nhà của cậu năm Đán...  
- Dạ đúng... Cậu là ai?  
- Dạ tôi tên Vĩnh...
Thanh hỏi dồn. 
- Vĩnh nào... Phải cậu là cậu Vĩnh ở bên Mỹ không?  
- Dạ phải... Tôi là Vĩnh, cháu của cậu Năm...  
- Trời ơi... Cháu Vĩnh đây hả. Cháu về thăm mà không có nói trước thành ra...  
- Dạ tại đi gấp quá. Cô là boi tinh duyen con của cậu Năm?
Thiên Thanh mỉm cười nói với người cháu chồng mới gặp mặt lần đầu tiên. 
- Tôi tên là Thiên Thanh, vợ của cậu Năm...
Vĩnh cũng cười với người mợ lần đầu tiên mới gặp mặt. 
- Cháu xin lổi mợ. Tại mợ...  
- Tại mợ già phải không?
Vĩnh lắc đầu. 
- Dạ không phải... Tại mợ trẻ hơn trong hình rất nhiều thành ra cháu tưởng mợ là con của cậu...
Thanh cười gật đầu nói với người cháu chồng.
- Cháu Vĩnh ngồi chơi...
Nàng mời Vĩnh ngồi nơi bộ ván cũ mèm mà khi ngồi xuống nó kêu kẽo kẹt và lung lay như muốn gãy. Hơi đỏ mặt nàng cười gượng. 
-  Nhà cậu mợ nghèo thành ra...
Vĩnh cũng cười.
- Cháu hiểu nên gấp về đây xem có giúp được gì cho cậu mợ...
Thanh nói nhỏ khi nghe có tiếng bước chân vang lên ngoài hẻm. 
-  Chắc cậu về...
Dường boi tinh yeu như có linh tính Đán nhận ra ngay cậu thanh niên trẻ tuổi đang ngồi nói chuyện với vợ mình là ai. 
- Cháu Vĩnh...
- Cậu Năm...
Hai cậu cháu ôm chầm lấy nhau. Đưa tay áo sơ mi lau nước mắt Đán cười.
Cháu lớn và lạ lắm. Gặp ngoài đường chắc cậu nhìn không ra...
Vĩnh rơm rớm nước mắt nhìn người cậu ruột của mình. Già trước tuổi đã đành Đán còn gầy còm và trông không được mạnh khỏe lắm. Hai hàm răng rụng nhiều khiến cho cái miệng như móm đi. Mới ngoài bốn mươi mà tóc của cậu đã bạc nhiều. Đôi mắt lờ đờ mỏi mệt có lẽ do lao lực nhiều quá.
- Cậu mới nhận được tiền của cháu gởi về độ tuần trước... Nhờ tiền của cháu mà cậu trang trải được chút nợ nần, mua chút quần áo cho hai đứa nhỏ...
Liếc nhanh mợ của mình đang ngồi im lặng với vẻ buồn rầu Vĩnh cười nói với cậu.
- Dạ con có mang ít tiền về cho cậu mợ. Con cũng có mua quà cho cậu mợ và hai em. Sáng mai con sẽ mang lại cho cậu mợ. Hai em đi đâu rồi cậu mợ?
Thanh lên tiếng trả lời thay cho chồng.
- Lúc này nghỉ hè nên tụi nó đi chơi bên hàng xóm...
- Con mời cậu mợ đi ăn tối nay...
Thanh hơi ngần ngừ trong lúc Đán nhìn vợ như hỏi ý kiến. Gặp ánh mắt van lơn và thành khẩn của người cháu chồng nàng cười nhẹ.
- Cháu đã mời thời cậu mợ xin làm phiền cháu.