Lệ Minh Nguyệt đâu phải một cô nương khoan hồng đại lượng, tại sao tự nhiên hắn lại thả chúng ta ra rồi tử tế cho người đưa đường đi tìm Chí Tôn giáo chủ, nếu không có một âm mưu ác độc bên trong?
- Biết đâu cô ấy đã ăn năn hối hận về sự lầm lẫn của mình nên muốn chuộc tội?
Bạch Thái Vân hứ một tiếng nói:
- Điều này cũng vì anh quá mơ mộng mà tưởng tượng ra mà thôi. Hắn chỉ hận một nỗi là không thể mang chúng mình ra tùng xẻo từng miếng thịt, cho đến chết, xem boi online có đâu lại đưa mình về chốn này! Ngay từ lúc đầu, em đã rất nghi ngờ về điểm này rồi.
Thời Thiếu Côn nói:
- Chúng ta hãy đi ngay vào sự thực xem sao! Chính nàng ấy đã đưa mình tới đây chứ còn cãi gì nữa mà nghi ngờ.
Bạch Thái Vân than rằng:
xem bói- Trước khi đưa mình đi, hắn đã tìm cách xem boi 2015 tráo thư đi. Đó mới là thủ đoạn cay độc.
Thời Thiếu Côn cười dài nói:
- Anh đã nói là gói tín vật luôn luôn cất kỹ trong mình cơ mà. Huống chi phong bì vẫn còn niêm kỹ, làm sao mà thay đổi được.
Bạch Thái Vân dậm chân nói:
- Chỉ đáng trách là kinh nghiệm giang hồ của anh quá nông cạn và non nớt quá nên mới bị hắn gạt chua cay. Hắn có thể làm một vật giống y như thế rồi dùng hai tên giỏi nghề trộm cắp lén tráo đi mà không bị phát giác. Anh cẩn thận nhưng ngây xem boi qua ngay sinh ngô lắm, chúng muốn lừa gạt lúc nào mà không được.
Thời Thiếu Côn giật mình vì thấy việc này cũng có thể xảy ra như vậy lắm, nên cứ lặng thinh và ngồi suy nghĩ.
Trong tòa nhà lớn im lặng như tờ. Vô số hoa, nào là cúc, mai, huệ... Bài trí xung quanh phong tỏa ra mùi thơm nồng nàn, hơi gắt khiến hai người ngây ngất say.
Bạch Thái Vân liếc mắt nhìn quanh rồi nói:
- Nơi này không hiền đâu, chúng mình phải mau mắn rời khỏi tức thì.
Nói xong nàng đứng phắt dậy chạy thẳng ra ngoài cửa. Thời Thiếu Côn không còn thiết ăn uống nữa, vứt đũa đứng xem boi online dậy chạy theo ra ngoài.
Hai người bước ra khỏi tòa nhà thình lình có tiếng thét lớn:
- Còn chực chạy đi đâu đó?
Hai người quay mình nhìn lại, không thấy người nào hết. Nhưng tiếng nói rõ ràng là của Chí Tôn giáo chủ.
Bạch Thái Vân thụt lùi lại định đưa tay nắm lấy tay Thời Thiếu Côn, nhưng Chí Tôn giáo chủ đã xem boi nam 2015 cười lạt nói:
- Muộn lắm rồi, vô dụng rồi! Mau mau bó tay chịu trói đi cho rồi.
Thời Thiếu Côn đau lòng như cắt.
Bạch Thái Vân ngẩng lên cười khanh khách nói:
- Nếu như sức hai chúng tôi hợp lại, cũng không đến nỗi vô dụng lắm. Làm sao lại lọt vào tay bà được mà hòng dọa nạt nữa.
Từ bên trong, Chí Tôn giáo chủ từ từ hiện ra, sau lưng bà có hàng mấy chục người áo xanh, dường như tất cả lực lượng của Chí Tôn giáo đều tập xem boi trung đầy đủ mặt.
Thời Thiếu Côn nhìn thấy trước tình thế này thì chỉ có máu, sắt và vũ khí mới giải quyết được để thoát vòng vây. Nếu bị bắt lại một lần nữa, thì chẳng thể nào thoát chết được.
Không cần suy nghĩ nữa, chàng nắm tay Bạch Thái Vân, cả hai chuẩn bị thủ thế.
Chí Tôn giáo chủ cười khanh khách nói:
- Chung quanh tòa hoa sảnh kia đã bài trí thật nhiều bông hoa, chúng bây có thấy không?
Thời Thiếu Côn ngạc nhiên suy nghĩ:
- “Tại sao lại đem hoa bày vào chỗ này nhiều như vậy? Bà ta có dụng ý gì đây xem boi 2015 chăng?”
Bạch Thái Vân nói:
- Có thấy rồi, đã sao chưa?
Chí Tôn giáo chủ cười lạt nói:
- Mùi hoa thơm nồng gắt kia khiến cho lòng người sinh ra ngây ngất. Ngoài ra trong phòng ta còn phóng ra một loại hơi mù độc. Bất cứ người nào hít phải hai thứ cùng một lúc, lập tức bị mất hết công lực ngay.
Bạch Thái Vân cười lạt nói:
- Bà đừng hòng hăm dọa chúng tôi, vô ích.